Chuyển đến nội dung chính

[ĐÔNG GIAI DẬT SỰ] TRÍCH ĐOẠN TRANG BÌA

Đông Giai Nạp Đa (ra vẻ đáng thương nài nỉ): "Phú Sát tiểu thư, Phú Sát cô nương, Tế Lan, A Tế, Lan Lan, Tiểu Lan, Lan nhi à..."

Phú Sát Tế Lan (khinh bỉ liếc mắt): "Hoặc là trình bày, hoặc là biến ngay."

Đông Giai Nạp Đa (bám riết như keo con chó): "Cho ta mượn năm mươi vạn lượng."

Phú Sát Tế Lan (nhếch nhếch khoé miệng): "Cái gì? Ngươi nghĩ đống tiền của quả phụ ta đây đều là rơi từ trên trời xuống hay sao?"

Đông Giai Nạp Đa (buồn rầu hết sức): "Được thôi."

Phú Sát Tế Lan: "Chi bằng... ngươi đến phủ của ta làm rể đi."

Đông Giai Nạp Đa (xoắn xít khăn tay, im lặng không nói).

Phú Sát Tế Lan: "Hay là ngươi chê ta già hơn ngươi bảy tuổi?"

Đông Giai Nạp Đa (vội vàng xua tay): "Chủ yếu là vì..."

Phú Sát Tế Lan: "Người đâu, dọn dẹp phòng kế toán, đây là Chưởng quỹ mới đến!"

Đông Giai Nạp Đa: ?!?!?!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[CUNG] VĂN ÁN

Nàng xuyên không trở thành một cung nữ trong lãnh cung, không có khát vọng, lại không có nơi thể hiện bản thân, buộc lòng phải sống dưới hơi tàn của vương quyền, từng bước cẩn thận, lo lắng chu toàn. Nàng là Hoàng hậu bị phế truất vào lãnh cung, thanh lãnh như hồ nước, dù là ai đi chăng nữa cũng không tài nào nhìn thấu đôi mắt u lãnh bị tầng tầng lớp lớp giả dối bao phủ. Nàng là Quý phi cao cao tại thượng, kiêu căng lộng lẫy, dung mạo băng giá lại ẩn hiện cái dịu dàng. Thanh khiết như lá sen giữa hồ, trong trẻo như giọt sương dưới trăng, đỏ rực chói lọi như lửa múa. Một người là trăng sáng rọi trên hồ, một người là vết chu sa trong lòng, tiến thoái lưỡng nan, vô pháp chu toàn. Sẽ cúi đầu để giữ trong tay một ánh trăng sáng, hay sẽ ngẩng đầu để nhìn hào quang vạn trượng? Một người là thời gian kinh diễm, một người là tháng năm dịu dàng. Bản edit lại của Cung Loạn Thanh Ti cho mượt mà trau chuốt (bản cũ 8 năm trước quá tệ), độc quyền nhà mới, nhà cũ không có.  

[TRÂM] CHƯƠNG 8

"Đồng Quan đại thắng!" Một người một ngựa, tay cầm chiến báo, bất kể ngày đêm vượt qua bao thành trì của nước Sở, khi về đến kinh thành vó ngựa vẫn không hề nghỉ, một mạch phi thẳng vào trong trùng trùng cung môn. "Khởi bẩm Bệ hạ, Đồng Quan đại thắng!" Tín binh mang một thân phong trần mệt mỏi, quỳ một gối trước ngự tọa, hai tay dâng chiến báo. Tin Đồng Quan đại thắng nhanh chóng truyền khắp kinh thành. Hiếu Vũ hoàng đế hiếu chiến, chiến sự biên cương không ngớt, may nhờ có Vinh Gia trưởng công chúa trị quân tài tình thì quốc gia mới bảo tồn được quốc lực. Từ khi Nữ đế đăng cơ thì Đại Sở quốc phú binh cường, biên cương đã yên ổn được hơn hai mươi năm, các nước chư hầu năm nào cũng đều đều tiến cống.  Lần này Tiên Ti lại bất ngờ xâm phạm lãnh thổ, hạ liên tiếp ba thành, bày binh bố trận dồn lực trấn giữ Đồng Quan. Tin trong dân chúng truyền đi chậm, mấy ngày trước bá tính ở kinh thành mới hay tin khói lửa chiến sự phương Tây Bắc lại nổi, ai nấy đều phẫn nộ, hận không...

[TRIÊM Y] VĂN ÁN

Đoạn Trường Ca chuộng rượu, yêu người đẹp, ưa cảnh xuân phong nhất độ[1]. Nàng dạo chơi nơi rừng hoa muôn sắc, rảo bước chốn trăng gió phong tình mà chẳng để chiếc lá nào vương vào tà áo. [1] Chỉ chuyện ân ái mây m ư a. Cho đến một ngày nàng chạm phải một mỹ nhân tuyệt thế có thú vui đùa với lửa, và thế là tà áo của nàng bén lửa, cháy rụi. Đoạn Trường Ca: Này cô kia, cô đang tự chơi với lửa đấy! Việt Tử Lâm: Cái đồ ngu xuẩn hết thuốc chữa nhà ngươi! ——— Đôi nét giới thiệu về tác phẩm: Đoạn Tr ườ ng Ca là ch ứ c sắc triều đình, Việt T ử  Lâm là cao thủ giang hồ, cả hai đều có nét tà nhiều h ơ n là chính. Đặc biệt Việt T ử  Lâm thì tà h ơ n ch ữ  tà. Một ng ườ i là lãng t ử phong  l ư u, một ng ườ i mỹ nhân rắn rết, truyện là s ự  kết h ợ p gi ữ a cung đình và võ hiệp, văn phong lạnh, sắc, súc tích, có âm hưởng võ hiệp Cổ Long.