Chuyển đến nội dung chính

[HỒ] Văn Án & Giới Thiệu

Truyện th nhất: N phụ trung khuyển hắc hóa x Tác giả xuyên vào tiểu thuyết của chính mình


"Mẫu thân... cớ sao người chẳng chịu liếc mắt nhìn con lấy một lần? Con không hiểu, hạng đàn bà kia cớ gì lại là nữ chính của người? Rõ ràng con mới là kẻ xuất sắc hơn, hay là ả đã bỏ bùa mê thuốc lú cho người rồi?"


Nữ tử nghẹn ngào, vòng tay ôm chặt lấy thắt lưng người kia, ngẩng đầu khóc lóc trong tuyệt vọng: "Cầu xin người hãy nói cho con biết, con phải làm thế nào mới có thể trở thành đứa con gái mà người yêu thương nhất... Mẫu thân, con mới là đứa con kiệt xuất nhất của người mà!"


Truyện th hai: Hoa khôi thanh cao x Con hát trung thành


"Lưu Liễm, đời này kiếp này, ta xem như không thể ngẩng đầu lên được nữa, song muội thì khác. Đã có người chịu chuộc thân, muội hãy đi đi."


"Nếu tỷ tỷ đã nói vậy, hôm nay Lưu Liễm nguyện lưu lại nguyên hồng này." Nàng quỳ xuống, cả người mềm ra, "Tỷ tỷ, hãy chiếm lấy ta đi!"


Truyện th ba: Xuyên vào phim cung đấu định diễn vai tương ái tương... sát vi Hoàng hậu.


Nàng điều chỉnh giọng điệu, bắt đầu màn cung đấu bằng những lời lẽ chua ngoa quái gở: "Tỷ tỷ cũng nên bảo trọng phượng thể chứ, dẫu sao hậu cung này còn phải có người cáng đáng, lỡ đâu người mệt lả ra đấy, ta sẽ đau lòng chết mất thôi."


Hoàng hậu cúi đầu, mặt đỏ lên: "Ta sẽ bảo trọng. Muội muội, muội muội đừng lo lắng cho ta..."


Nàng: "Tiên sư, người đỏ mặt cái nỗi gì?!"


Truyện th tư: Bạch nguyệt quang tâm cơ của Vương gia lạnh lùng x Vương phi thế thân dịu dàng


Trước mặt Vương gia, bị Vương phi đẩy xuống nước (x).

Trước mặt Vương phi, bị đám tiểu thiếp đẩy ngã xuống nước (√).



———



Li giới thiệu:


Hồ Mị Hoặc Chủ, một hiện tượng lạ của Tấn Giang Văn Học Thành đến t Giang Phong Sầu Miên, tác giả hoạt động  cả hai mảng bách hp và ngôn tình. Độc đáo, đặc sắc, mi mẻ, tinh quái, phong cách khá đặc biệt và khác lạ nếu so vi các tác phẩm khác trên đài (nếu nói nhng bộ khác trên đài là C-drama cổ ngẫu chính tông thiên về mỹ học Phương Đông và văn hoá cổ truyền thì Hồ Mị Hoặc Chủ nhưK-drama cổ ngẫu chiếu trên đài cáp JTBC, TvN, OCN với kịch bản khét lẹt khiến người xem đập bàn đập ghế theo từng tập và không một phút nào thừa 😂).

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[CUNG] VĂN ÁN

Nàng xuyên không trở thành một cung nữ trong lãnh cung, không có khát vọng, lại không có nơi thể hiện bản thân, buộc lòng phải sống dưới hơi tàn của vương quyền, từng bước cẩn thận, lo lắng chu toàn. Nàng là Hoàng hậu bị phế truất vào lãnh cung, thanh lãnh như hồ nước, dù là ai đi chăng nữa cũng không tài nào nhìn thấu đôi mắt u lãnh bị tầng tầng lớp lớp giả dối bao phủ. Nàng là Quý phi cao cao tại thượng, kiêu căng lộng lẫy, dung mạo băng giá lại ẩn hiện cái dịu dàng. Thanh khiết như lá sen giữa hồ, trong trẻo như giọt sương dưới trăng, đỏ rực chói lọi như lửa múa. Một người là trăng sáng rọi trên hồ, một người là vết chu sa trong lòng, tiến thoái lưỡng nan, vô pháp chu toàn. Sẽ cúi đầu để giữ trong tay một ánh trăng sáng, hay sẽ ngẩng đầu để nhìn hào quang vạn trượng? Một người là thời gian kinh diễm, một người là tháng năm dịu dàng. Bản edit lại của Cung Loạn Thanh Ti cho mượt mà trau chuốt (bản cũ 8 năm trước quá tệ), độc quyền nhà mới, nhà cũ không có.  

[TRÂM] CHƯƠNG 8

"Đồng Quan đại thắng!" Một người một ngựa, tay cầm chiến báo, bất kể ngày đêm vượt qua bao thành trì của nước Sở, khi về đến kinh thành vó ngựa vẫn không hề nghỉ, một mạch phi thẳng vào trong trùng trùng cung môn. "Khởi bẩm Bệ hạ, Đồng Quan đại thắng!" Tín binh mang một thân phong trần mệt mỏi, quỳ một gối trước ngự tọa, hai tay dâng chiến báo. Tin Đồng Quan đại thắng nhanh chóng truyền khắp kinh thành. Hiếu Vũ hoàng đế hiếu chiến, chiến sự biên cương không ngớt, may nhờ có Vinh Gia trưởng công chúa trị quân tài tình thì quốc gia mới bảo tồn được quốc lực. Từ khi Nữ đế đăng cơ thì Đại Sở quốc phú binh cường, biên cương đã yên ổn được hơn hai mươi năm, các nước chư hầu năm nào cũng đều đều tiến cống.  Lần này Tiên Ti lại bất ngờ xâm phạm lãnh thổ, hạ liên tiếp ba thành, bày binh bố trận dồn lực trấn giữ Đồng Quan. Tin trong dân chúng truyền đi chậm, mấy ngày trước bá tính ở kinh thành mới hay tin khói lửa chiến sự phương Tây Bắc lại nổi, ai nấy đều phẫn nộ, hận không...

[ĐÔNG GIAI] CHƯƠNG 1

Có cỗ xe ngựa trên con đường mòn dẫn ra khỏi quan ải. "Cửu ca nhi, chi của lão gia Đông Giai thị chỉ còn lại một chút huyết mạch là ngài thôi. Giờ đây từ phía Bắc cho đến tận cửa ải đâu đâu cũng đầy quan phủ lùng sục truy nã ngài, hay là ngài theo lão về quê nhà Giang Nam ẩn náu một phen đi!" Hàn Tiên Niệm, vị tiên sinh chưởng quỹ của phủ Đông Giai nắm chặt lấy cương ngựa của Đông Giai Nạp Đa, hai người cứ giằng co như thế. "Về Giang Nam? Về Giang Nam thì làm được gì!" Trong cơn gió lạnh buốt của mùa đông, Đông Giai Nạp Đa hét lên với đôi mắt đỏ ngầu và mái tóc rối bời: "Thù này mà không trả thì Đông Giai Nạp Đa ta chẳng còn xứng là nữ nhi Đông Giai thị! A mã ơi, ngạch nương ơi... trời ơi là trời!" Vừa nói nàng vừa gục xuống lưng ngựa, khóc nức nở không thành tiếng. "Cửu ca nhi, quân tử trả thù mười năm chưa muộn, mười năm chưa muộn!" Hàn Tiên Niệm nhớ lại những ngày tháng bi thương thê thảm cuối cùng của những người trong gia tộc Đông Giai...