Chuyển đến nội dung chính

[PHỦ CHÂU] VĂN ÁN & GIỚI THIỆU

Mạt kiếp Nam Lương, nhà họ Tô buông rèm khép cửa. [1]


Bước từng nửa bước mới mong đi được ngàn dặm, vượt ngàn trùng núi non ngắm mưa bụi giăng mành, âu cũng chỉ là những chuyện vụn vặt nhỏ nhoi của kẻ phàm nhân vùng vẫy giữa chốn hồng trần mà thôi.


Kiếp phù du tựa hai cánh bèo trôi, nguyện vì người rũ sạch bụi trần, nguyện cùng người trầm luân say đắm, chẳng cần màng thế sự nổi trôi.


Một vị quan nữ cải nam trang chốn quan trường hoạn lộ, một nàng thiên kim sa cơ lỡ vận chốn thư hương thế gia. Một cơn mưa rào, một ngôi chùa cổ, khéo dệt nên mối lương duyên tao ngộ. Thời gian thấm thoắt, thiên ý khó lường, đưa đẩy xui khiến thế nào lại thành nên đôi phu thê trời định.


Áng văn này kể về chuyện thường ngày của hai người con gái, âu cũng là câu chuyện bình thường nhất mà tôi từng chắp bút. Chẳng có cô nương cố chấp độc đoán, cũng chẳng có cô nương phẫn uất dối lòng. Chỉ là hai kẻ phàm nhân, hoạ chăng đều khéo sao lại thông tuệ hơn người thường đôi chút. Cùng nhau chuyện trò, cùng bàn thế sự, giữa dòng năm tháng vô tình mà lặng lẽ có ảnh hưởng tới lẫn nhau, đổi thay vì nhau, để rồi rốt cuộc trở thành một phần máu thịt chẳng thể tách rời trong sinh mệnh của nhau.



[1] Ý chỉ đoạn cuối của một triều đại phong kiến, giai đoạn khi thể chế quân chủ chuyên chế lung lay.



———




GII THIỆU



Phủ Châu Nhàn Thoại là một tiểu thuyết có giá trị văn học cực kì lớn, như trong một vài đánh giá của độc giả thì giá trị văn học của nó nếu không xếp thứ nhất thì cũng phải là thứ nhì trong làng bách hợp, tức nó được coi là 'tinh tuyển' trong giới văn học mạng nói chung. Cũng khó trách được nhận xét ấy là quá đáng, Lâm Bình đã dồn vào tác phẩm này một khối văn chương đồ sộ và tái hiện lại đúng nếp sống, quy củ, khí chất người xưa. Được một tác giả có am hiểu sâu sắc về văn học viết theo lối văn chương chính thống và đậm sự ảnh hưởng từ các danh tác văn chương cổ điển, Phủ Châu Nhàn Thoại của Lâm Bình được gọi là "hậu sinh của những Hồng Lâu Mộng, Mẫu Đơn Đình trong giới bách hợp", "xứng tầm Cô Thành Bế, Hạc Lệ Hoa Đình của giới ngôn tình". Đây là mỹ vị trên bàn tiệc tiểu thuyết trữ tình mà nếu như bạn có sự yêu thích đặc biệt là văn chương thi phú thì nhất định phải nếm thử trong đời. Tình tiết không bùng nổ hay kịch tính, nhưng nếu bạn muốn đọc một tác phẩm có chiều sâu, bút lực mạnh, văn phong đẹp, đậm chất văn học cổ điển chính thống, một câu chuyện có hồn và cũng cần phải nghiêm túc dùng tâm hồn để đọc - Phủ Châu Nhàn Thoại dành cho bạn.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

[CUNG] VĂN ÁN

Nàng xuyên không trở thành một cung nữ trong lãnh cung, không có khát vọng, lại không có nơi thể hiện bản thân, buộc lòng phải sống dưới hơi tàn của vương quyền, từng bước cẩn thận, lo lắng chu toàn. Nàng là Hoàng hậu bị phế truất vào lãnh cung, thanh lãnh như hồ nước, dù là ai đi chăng nữa cũng không tài nào nhìn thấu đôi mắt u lãnh bị tầng tầng lớp lớp giả dối bao phủ. Nàng là Quý phi cao cao tại thượng, kiêu căng lộng lẫy, dung mạo băng giá lại ẩn hiện cái dịu dàng. Thanh khiết như lá sen giữa hồ, trong trẻo như giọt sương dưới trăng, đỏ rực chói lọi như lửa múa. Một người là trăng sáng rọi trên hồ, một người là vết chu sa trong lòng, tiến thoái lưỡng nan, vô pháp chu toàn. Sẽ cúi đầu để giữ trong tay một ánh trăng sáng, hay sẽ ngẩng đầu để nhìn hào quang vạn trượng? Một người là thời gian kinh diễm, một người là tháng năm dịu dàng. Bản edit lại của Cung Loạn Thanh Ti cho mượt mà trau chuốt (bản cũ 8 năm trước quá tệ), độc quyền nhà mới, nhà cũ không có.  

[TRÂM] CHƯƠNG 8

"Đồng Quan đại thắng!" Một người một ngựa, tay cầm chiến báo, bất kể ngày đêm vượt qua bao thành trì của nước Sở, khi về đến kinh thành vó ngựa vẫn không hề nghỉ, một mạch phi thẳng vào trong trùng trùng cung môn. "Khởi bẩm Bệ hạ, Đồng Quan đại thắng!" Tín binh mang một thân phong trần mệt mỏi, quỳ một gối trước ngự tọa, hai tay dâng chiến báo. Tin Đồng Quan đại thắng nhanh chóng truyền khắp kinh thành. Hiếu Vũ hoàng đế hiếu chiến, chiến sự biên cương không ngớt, may nhờ có Vinh Gia trưởng công chúa trị quân tài tình thì quốc gia mới bảo tồn được quốc lực. Từ khi Nữ đế đăng cơ thì Đại Sở quốc phú binh cường, biên cương đã yên ổn được hơn hai mươi năm, các nước chư hầu năm nào cũng đều đều tiến cống.  Lần này Tiên Ti lại bất ngờ xâm phạm lãnh thổ, hạ liên tiếp ba thành, bày binh bố trận dồn lực trấn giữ Đồng Quan. Tin trong dân chúng truyền đi chậm, mấy ngày trước bá tính ở kinh thành mới hay tin khói lửa chiến sự phương Tây Bắc lại nổi, ai nấy đều phẫn nộ, hận không...

[ĐÔNG GIAI] CHƯƠNG 1

Có cỗ xe ngựa trên con đường mòn dẫn ra khỏi quan ải. "Cửu ca nhi, chi của lão gia Đông Giai thị chỉ còn lại một chút huyết mạch là ngài thôi. Giờ đây từ phía Bắc cho đến tận cửa ải đâu đâu cũng đầy quan phủ lùng sục truy nã ngài, hay là ngài theo lão về quê nhà Giang Nam ẩn náu một phen đi!" Hàn Tiên Niệm, vị tiên sinh chưởng quỹ của phủ Đông Giai nắm chặt lấy cương ngựa của Đông Giai Nạp Đa, hai người cứ giằng co như thế. "Về Giang Nam? Về Giang Nam thì làm được gì!" Trong cơn gió lạnh buốt của mùa đông, Đông Giai Nạp Đa hét lên với đôi mắt đỏ ngầu và mái tóc rối bời: "Thù này mà không trả thì Đông Giai Nạp Đa ta chẳng còn xứng là nữ nhi Đông Giai thị! A mã ơi, ngạch nương ơi... trời ơi là trời!" Vừa nói nàng vừa gục xuống lưng ngựa, khóc nức nở không thành tiếng. "Cửu ca nhi, quân tử trả thù mười năm chưa muộn, mười năm chưa muộn!" Hàn Tiên Niệm nhớ lại những ngày tháng bi thương thê thảm cuối cùng của những người trong gia tộc Đông Giai...