Đoạn Trường Ca chuộng rượu, yêu người đẹp, ưa cảnh xuân phong nhất độ[1]. Nàng dạo chơi nơi rừng hoa muôn sắc, rảo bước chốn trăng gió phong tình mà chẳng để chiếc lá nào vương vào tà áo.
[1] Chỉ chuyện ân ái mây mưa.
Cho đến một ngày nàng chạm phải một mỹ nhân tuyệt thế có thú vui đùa với lửa, và thế là tà áo của nàng bén lửa, cháy rụi.
Đoạn Trường Ca: Này cô kia, cô đang tự chơi với lửa đấy!
Việt Tử Lâm: Cái đồ ngu xuẩn hết thuốc chữa nhà ngươi!
———
Đôi nét giới thiệu về tác phẩm: Đoạn Trường Ca là chức sắc triều đình, Việt Tử Lâm là cao thủ giang hồ, cả hai đều có nét tà nhiều hơn là chính. Đặc biệt Việt Tử Lâm thì tà hơn chữ tà. Một người là lãng tử phong lưu, một người mỹ nhân rắn rết, truyện là sự kết hợp giữa cung đình và võ hiệp, văn phong lạnh, sắc, súc tích, có âm hưởng võ hiệp Cổ Long.
Nhận xét
Đăng nhận xét