Sư đồ yêu nhau, người đời phỉ nhổ!
Mười năm tương tư, hai kiếp tình duyên.
Khoảnh khắc sống lại, nàng cứ ngỡ chỉ có duy nhất mình mang theo ký ức để trở về. Nào ngờ đâu, kẻ phải gánh chịu những hồi ức đau thương ấy lại chẳng phải chỉ có riêng nàng.
Điều duy nhất không thay đổi so với kiếp trước, chính là hai người lại một lần nữa quyến luyến dây dưa.
Khi nàng đứng trên đỉnh Cửu Trùng, người đời hô vang rằng: Phụ nữ yêu nhau chính là điên đảo càn khôn!
Nhưng phụ nữ xưng Đế vốn dĩ đã là chuyện đảo lộn càn khôn, nay đảo lộn thêm một lần nữa, ấy có xá gì đâu!
Nhận xét
Đăng nhận xét