Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 1, 2026

[HỒ] Văn Án & Giới Thiệu

Truyện th ứ  nhất: N ữ  phụ trung khuyển hắc hóa x Tác giả xuyên vào tiểu thuyết của chính mình "Mẫu thân... cớ sao người chẳng chịu liếc mắt nhìn con lấy một lần? Con không hiểu, hạng đàn bà kia cớ gì lại là nữ chính của người? Rõ ràng con mới là kẻ xuất sắc hơn, hay là ả đã bỏ bùa mê thuốc lú cho người rồi?" Nữ tử nghẹn ngào, vòng tay ôm chặt lấy thắt lưng người kia, ngẩng đầu khóc lóc trong tuyệt vọng: "Cầu xin người hãy nói cho con biết, con phải làm thế nào mới có thể trở thành đứa con gái mà người yêu thương nhất... Mẫu thân, con mới là đứa con kiệt xuất nhất của người mà!" Truyện th ứ  hai: Hoa khôi thanh cao x Con hát trung thành "Lưu Liễm, đời này kiếp này, ta xem như không thể ngẩng đầu lên được nữa, song muội thì khác. Đã có người chịu chuộc thân, muội hãy đi đi." "Nếu tỷ tỷ đã nói vậy, hôm nay Lưu Liễm nguyện lưu lại nguyên hồng này." Nàng quỳ xuống, cả người mềm ra, "Tỷ tỷ, hãy chiếm lấy ta đi!" Truyện th ứ  ba: Xuyên vào p...

[TRIÊM Y] VĂN ÁN

Đoạn Trường Ca chuộng rượu, yêu người đẹp, ưa cảnh xuân phong nhất độ[1]. Nàng dạo chơi nơi rừng hoa muôn sắc, rảo bước chốn trăng gió phong tình mà chẳng để chiếc lá nào vương vào tà áo. [1] Chỉ chuyện ân ái mây m ư a. Cho đến một ngày nàng chạm phải một mỹ nhân tuyệt thế có thú vui đùa với lửa, và thế là tà áo của nàng bén lửa, cháy rụi. Đoạn Trường Ca: Này cô kia, cô đang tự chơi với lửa đấy! Việt Tử Lâm: Cái đồ ngu xuẩn hết thuốc chữa nhà ngươi! ——— Đôi nét giới thiệu về tác phẩm: Đoạn Tr ườ ng Ca là ch ứ c sắc triều đình, Việt T ử  Lâm là cao thủ giang hồ, cả hai đều có nét tà nhiều h ơ n là chính. Đặc biệt Việt T ử  Lâm thì tà h ơ n ch ữ  tà. Một ng ườ i là lãng t ử phong  l ư u, một ng ườ i mỹ nhân rắn rết, truyện là s ự  kết h ợ p gi ữ a cung đình và võ hiệp, văn phong lạnh, sắc, súc tích, có âm hưởng võ hiệp Cổ Long.

[TRƯỜNG THANH] VĂN ÁN

Sư đồ yêu nhau, người đời phỉ nhổ! Mười năm tương tư, hai kiếp tình duyên. Khoảnh khắc sống lại, nàng cứ ngỡ chỉ có duy nhất mình mang theo ký ức để trở về. Nào ngờ đâu, kẻ phải gánh chịu những hồi ức đau thương ấy lại chẳng phải chỉ có riêng nàng. Điều duy nhất không thay đổi so với kiếp trước, chính là hai người lại một lần nữa quyến luyến dây dưa. Khi nàng đứng trên đỉnh Cửu Trùng, người đời hô vang rằng: Phụ nữ yêu nhau chính là điên đảo càn khôn! Nhưng phụ nữ xưng Đế vốn dĩ đã là chuyện đảo lộn càn khôn, nay đảo lộn thêm một lần nữa, ấy có xá gì đâu!

[PHỦ CHÂU] VĂN ÁN & GIỚI THIỆU

Mạt kiếp Nam Lương, nhà họ Tô buông rèm khép cửa. [1] Bước từng nửa bước mới mong đi được ngàn dặm, vượt ngàn trùng núi non ngắm mưa bụi giăng mành, âu cũng chỉ là những chuyện vụn vặt nhỏ nhoi của kẻ phàm nhân vùng vẫy giữa chốn hồng trần mà thôi. Kiếp phù du tựa hai cánh bèo trôi, nguyện vì người rũ sạch bụi trần, nguyện cùng người trầm luân say đắm, chẳng cần màng thế sự nổi trôi. Một vị quan nữ cải nam trang chốn quan trường hoạn lộ, một nàng thiên kim sa cơ lỡ vận chốn thư hương thế gia. Một cơn mưa rào, một ngôi chùa cổ, khéo dệt nên mối lương duyên tao ngộ. Thời gian thấm thoắt, thiên ý khó lường, đưa đẩy xui khiến thế nào lại thành nên đôi phu thê trời định. Áng văn này kể về chuyện thường ngày của hai người con gái, âu cũng là câu chuyện bình thường nhất mà tôi từng chắp bút. Chẳng có cô nương cố chấp độc đoán, cũng chẳng có cô nương phẫn uất dối lòng. Chỉ là hai kẻ phàm nhân, hoạ chăng đều khéo sao lại thông tuệ hơn người thường đôi chút. Cùng nhau chuyện trò, cùng bàn thế sự...