Thuở thiếu thời, Tiết Uyển Anh xuất thân hiển hách, mỹ mạo tài cao, được cha ông hết mực yêu thương, lại có thầy là đại Nho đương thế. Tiên sinh vẫn thường vỗ tay tỏ vẻ tiếc nuối, đáng hận thay nàng không phải bậc trượng phu. Nhiều năm sau, khi nàng đã trở thành chủ nhân của chốn thâm cung sâu như bể, Di mẫu Chu Thái hậu nói với Tiết Uyển Anh: "Ngày trước, Tổ phụ con thường khoe với ta về tài trí của con, lại thở dài than tiếc rằng con không phải thân nam nhi. Bây giờ đây ta thấy vế sau quả là đúng thật, con nên sinh ra mà làm nam nhi mới phải, thế còn hơn là cứ như bây giờ, hoàn toàn mù mờ về chuyện hậu trạch." Trong vô số những câu chuyện tranh đấu chốn cung đình, kẻ thắng làm vương, kẻ bại làm giặc. Điều ấy vốn dĩ chẳng sai, nhưng đấu đá qua lại như thế, rốt cuộc thì ai mới thật sự là người thắng cuộc? Trong câu chuyện này có một vị Hoàng hậu ôm tài kinh bang tế thế nhưng lại bị vây khốn trong thành cung khuyết; có một vị Phi tử tuy mỹ mạo vô song nhưng lại căm ghét việc d...
Truyện th ứ nhất: N ữ phụ trung khuyển hắc hóa x Tác giả xuyên vào tiểu thuyết của chính mình "Mẫu thân... cớ sao người chẳng chịu liếc mắt nhìn con lấy một lần? Con không hiểu, hạng đàn bà kia cớ gì lại là nữ chính của người? Rõ ràng con mới là kẻ xuất sắc hơn, hay là ả đã bỏ bùa mê thuốc lú cho người rồi?" Nữ tử nghẹn ngào, vòng tay ôm chặt lấy thắt lưng người kia, ngẩng đầu khóc lóc trong tuyệt vọng: "Cầu xin người hãy nói cho con biết, con phải làm thế nào mới có thể trở thành đứa con gái mà người yêu thương nhất... Mẫu thân, con mới là đứa con kiệt xuất nhất của người mà!" Truyện th ứ hai: Hoa khôi thanh cao x Con hát trung thành "Lưu Liễm, đời này kiếp này, ta xem như không thể ngẩng đầu lên được nữa, song muội thì khác. Đã có người chịu chuộc thân, muội hãy đi đi." "Nếu tỷ tỷ đã nói vậy, hôm nay Lưu Liễm nguyện lưu lại nguyên hồng này." Nàng quỳ xuống, cả người mềm ra, "Tỷ tỷ, hãy chiếm lấy ta đi!" Truyện th ứ ba: Xuyên vào p...